Series bài viết có 5 kỳ:
Kỳ 1: Tổng hợp kinh nghiệm & chi phí
Kỳ 2: Review chi tiết Thượng Hải (ver 1)
Kỳ 3: Review Ô Trấn
Kỳ 4: Review Hàng Châu
Kỳ 5: Review Thượng Hải (ver 2)
Ngày 2/5 – Thượng Hải Day 2
Phố cổ Tân Thiên Địa (Xintiandi)
Ngày thứ 7 của hành trình và ngày thứ 2 tại Thượng Hải.

Một góc với những hoa văn kiến trúc rất đặc trưng tại Tân Thiên Địa
Mở đầu là Thượng Hải, kết thúc cũng nên là Thượng Hải. Từ 28/4 đến 1/5 tập trung dành thời gian ở Ô Trấn và Hàng Châu, tới 2/5 nhóm của Kịt quay lại Thượng Hải vào đúng dịp chính lễ Lao Động. Lần này, chiếc xe đón 5 chị em từ ga tàu về khách sạn không sang choảnh như quả xe đầu tiên, nhưng bù lại gặp được ông chú tài xế vui tính hết nước chấm (viết xong dòng này tự động trong đầu hiển thị luôn khuôn mặt hề hước của ông chú, nhìn y hệt mấy nhân vật chuyên đóng hài trong phim Châu Tinh Trì =))).
Khách sạn trong những ngày cuối chuyến đi có tên Jinjiang Metropolo Shanghai, nằm ngay giữa Tianzifang (Điền Từ Phương) và Xintiandi (Tân Thiên Địa). Khách sạn đẹp, mới, phong cách nội thất có vẻ sang trọng chảnh chó hơn so với quả khách sạn lần trước, lại thêm chiếc logo chữ M rất giống logo Maybach & logo công ty cũ Kịt từng làm.
Lúc này cũng đã tầm 4 giờ chiều, cả bọn theo đúng kế hoạch thẳng tiến về Tân Thiên Địa, một trong những khu phố sầm uất bậc nhất tại Thượng Hải. Từ ngoài đường lớn, Tân Thiên Địa là mặt tiền của rất nhiều thương hiệu xa xỉ như Dior LV nằm hiên ngang kiêu hãnh. Tuy nhiên ấn tượng nhất là tòa nhà của Hermes – một biệt thự lịch lãm tinh tế với nét kiến trúc pha trộn giữa vẻ hoài cổ có chiều sâu và không gian thời thượng hiện đại, nhìn chung rất “Shanghai Shikumen x Luxury Paris”. Và như để tôn vinh thêm sự quiet luxury của Hermes, ngay bên đường đối diện là quả flagship 4 tầng hồng tím đèn đóm tung chảo sến rện của Victoria’s Secret =))) Đúng là sự đối lập kỳ thú giữa một nơi dành cho quý cô thanh lịch và một nơi dành cho các chụy nóng bỏng khoe thân =)))

Con đường Tân Thiên Địa thu hút các tín đồ shopping vì sự xuất hiện của vô vàn các brand từ xa xỉ, cao cấp đến trung cấp

Một tổ hợp nhìn là thấy bắt mắt trên trục đường giữa Tân Thiên Địa và Điền Tử Phường (Tianzifang)
Nói chuyện nham nhở vậy thôi giờ chúng ta đi vào chủ đề chính của ngày hôm nay – khu phố cổ Tân Thiên Địa – một khu phố đi bộ sôi động nổi bật với sự kết hợp độc đáo giữa kiến trúc Shikumen truyền thống và phong cách châu Âu hiện đại. Lại nói về kiến trúc Shikumen (Kịt có nhắc đến khi viết về Tianzifang), đây là một loại kiến trúc nhà ở đặc trưng của Thượng Hải, xuất hiện từ cuối thế kỷ 19, kết hợp giữa phong cách phương Tây và truyền thống Trung Hoa. Shikumen cũng được xem là dấu ấn văn hóa kiến trúc đặc trưng nhất của Thượng Hải xưa và gần như không nơi nào khác ở Trung Quốc có. Tân Thiên Địa chính là một trong những nơi in dấu kiến trúc Shikumen rõ rệt nhất ở Thượng Hải hiện tại.
Cùng với Tianzifang, Tân Thiên Địa nằm trong khu vực Tô giới Pháp cũ, chính xác hơn đây là trung tâm của Tô giới Pháp Thượng Hải ngày xưa. Hiện tại, Tân Thiên Địa đã được bảo tồn và tái thiết lại, giờ đây trở thành một trong những nơi “đẹp – chất – đắt giá” nhất Thượng Hải với đủ các quán café, nhà hàng, boutique thời trang, art gallery và rooftop bar cao cấp. Mỗi bức tường gạch xám, mỗi cánh cửa gỗ đều như chứa đựng lớp bụi thời gian, nhưng bên trong lại sôi động, sáng đèn, đầy sức sống của thời đại mới.
Đi bộ trong Tân Thiên Địa vào một chiều muộn, bạn có thể sẽ bất chợt thấy mình lạc vào một Paris nhỏ giữa lòng Thượng Hải, với tiếng ly chạm nhẹ trong quán rượu, tiếng nhạc jazz vang từ một quán bar âm thầm, và những ánh nắng cuối ngày đổ bóng lên mái ngói cổ kính.

Khu phố cổ Tân Thiên Địa mang đậm dấu ấn kiến trúc đặc trưng của Thượng Hải

Một chiếc xe thư viện lưu động rất đáng eo đỗ tại Tân Thiên Địa
Hôm nay là 2/5 – đúng dịp Lễ Lao động nên lượng người đổ về đây càng đông. Dù vậy, không khí chỉ dừng ở mức nhộn nhịp rộn ràng, hoàn toàn trái ngược với trí tưởng tượng của chúng tôi trước khi tới đây là người sẽ đông đến mức chen chúc không thở được. Túm lại là đến tận chính lễ rồi Kịt vẫn chưa bị shock nhiệt vì độ đông đúc của mẫu quốc =)))
Tại khu phố cổ Tân Thiên Địa có một công trình lịch sử mà hầu như các đoàn tour đều xếp hàng vào tham quan. Đó là Bảo tàng Hội nghị lần thứ nhất của Đảng Cộng sản Trung Quốc – nơi diễn ra Đại hội lần thứ nhất của Đảng Cộng sản Trung Quốc năm 1921. Bác nào quan tâm có thể ghé vào tham quan, còn hôm Kịt tới thì rất đông người xếp hàng chờ nên chúng tui bỏ qua tiến thẳng vào khu ăn chơi mua sắm. Nhìn chung, khu phố cổ của Tân Thiên Địa không quá rộng lớn, đi bộ một chút là hết các điểm chính. Cả bọn dừng chân ở một quán ăn phong cách Tây Âu đối diện với khu quảng trường nhỏ, vừa chill chill ngắm người qua lại, vừa tận hưởng từng “góc Thượng Hải” đang lên đèn.

Chị em phải lấy số, xếp hàng mới có được một slot ăn uống tại khu phố cổ trong dịp nghỉ lễ 1/5
Theo kế hoạch, sáng sớm mai chúng tôi sẽ quay lại Tân Thiên Địa để chụp ảnh khi không còn dòng người đông đúc…. Và đó cũng là sự khởi đầu cho một kỉ niệm không thể nào quên tại Tung Của yêu thương =)))
Ngày 3/5 – Thượng Hải Day 3
Tân Thiên Địa
Ngày thứ 8 của hành trình và ngày thứ 3 tại Thượng Hải.
Như đã chia sẻ ở kỳ trước, sáng 3/5 các chụy già dậy từ rất sớm với mục đích quay lại Tân Thiên Địa chụp ảnh, để xem cái vibe buổi sớm của khu phố “hồn cốt” Thượng Hải khi quán xá chưa lên đèn trông như thế nào.
Tầm 8g sáng, taxi đã đưa nhóm của Kịt đến nơi. Trong khi tinh thần đang phơi phới chờ đón một ngày đi chơi hiệu quả thì bùm, bà Kịt giật tóc móc mắt hốt hoảng “Túi của tôi đâu rồi” !!! =))) Thời khắc phát hiện quên túi trên taxi, vâng nguyên con túi “đò-i” và toàn bộ thẻ tín dụng, cháu bé Kịt dở khóc dở cười không biết phải xử trí ra sao khi cả đoàn 5 đứa chẳng ai biết tiếng Trung cũng như có số điện thoại Trung Quốc.

Bức ảnh này không có giá trị gì ngoài việc cho bà con thấy chân dung chiếc túi suýt bị bỏ lại nơi mẫu quốc =)))
Nhớ lại tôn chỉ “Cái gì khó có công an”, 5 con giời ngay lập tức đi tìm sự trợ giúp của công an đất bạn và cũng chẳng khó khăn để tìm được khi dịp Lễ Lao Động này 1 mét vuông có đến mấy chú cảnh sát. Kịt đặt xe qua ứng dụng Didi, nên sử dụng hệ thống trợ giúp của Didi để tìm được số điện thoại bạn tài xế, sau đó nhờ mấy anh công an trong đồn liên hệ hộ (vâng lúc này chúng tôi đã ngay ngắn ngồi trong đồn rồi ạ =))). Thật may là bạn tài xế cũng sớm phát hiện khách quên đồ nên đã cất hộ túi, hẹn 40 phút nữa quay lại vì đang bận đưa khách ra sân bay.
Một pha hú hồn con chồn, cảm ơn công nghệ hiện đại đã cho ra đời Google translate và giúp chúng con có thể giao tiếp thành công với công dân nước bạn dù không biết 1 chữ tiếng Trung =))) Đồng cảm ơn các anh công an ở đồn dù chờ các anh check thông tin tài xế lâu vãi linh hồn may mà Didi đã sớm gửi lại số liên lạc =))). Lúc ngồi trong đồn chờ kết quả, nhớ lại chuyến đi Lệ Giang năm 2019 cũng có một pha xe khách chở thẳng vào Doanh trại quân đội Trung Quốc đầy ấn tượng. Năm nay lại có thêm kỉ niệm khi được uống nước tại đồn công an. Nhưng thôi kỉ niệm thế đủ rồi hy vọng từ những chuyến sau đừng kết nối tôi với những tình huống kiểu này nữa =)))
Buồn cười nhất là trong thời gian chờ tài xế quay lại trả đồ, các con giời chợt nhớ ra vẫn còn nhiệm vụ chụp ảnh ở Tân Thiên Địa, thế là lấy cớ đi ăn sáng và nhờ anh công an khi nào tài xế về thì liên hệ với chúng tôi =)). Rồi không biết có phải vì tình huống kịch tính lúc nãy không mà khi tới khu phố cổ, bao nhiêu cảm hứng của chúng tôi bay sạch chẳng còn hứng thú chụp ảnh =))). Nhưng cũng phải thú nhận, phố cổ Tân Thiên Địa khi hàng quán chưa mở nhìn khá nhàm chán buồn bã. Vẫn là kiến trúc Shikumen nhưng mất đi sinh khí của quán xá và con người, nơi này cảm giác mất đi 50% nét đẹp. Cả bọn lêu hêu một lúc cho tới khi anh công an liên hệ gọi về đồn nhận túi. Cầm lại tài sản trong tay mà Kịt mừng rơi nước mắt, lại một lần nữa xin chân thành cảm ơn tất cả những thứ tôi đã cảm ơn bên trên =)))
Tòa nhà Wukang

Quả tòa nhà kiến trúc đẹp, vị trí thì đặc địa lại còn lắm mặt tiền, nhìn chung cũng xứng đáng là vedette tại khu phố này
Lịch trình dự kiến hôm nay Kịt sẽ tới check-in ở tòa nhà Wukang từ rất sớm, nhưng vì vướng vụ bá cháy bá đạo bên trên nên phải 10g30 cả nhóm mới có mặt tại địa điểm này. Và cũng tại đây, Kịt đã chính thức cảm nhận được thế nào là sự đổ bộ của zombie Tung Của.
Từ bốn phương tám hướng, dòng người chen chúc đông kinh khủng chỉ với mục đích chụp ảnh check-in cùng tòa nhà được mệnh danh là “thiên đường kiến trúc cổ điển” của Thượng Hải này. Quá sợ hãi, Kịt đứng vội ra xa để ngắm Wukang trong khi người bạn của Kịt đã phải lao mình vào đám đông mới có thể chụp được những bức ảnh rất hiên ngang kiêu hãnh của tòa nhà.
Nhìn từ bên ngoài, tòa nhà này nổi bật giữa ngã tư của khu Tô giới cũ, như một lát cắt thời gian lặng lẽ đứng giữa lòng Thượng Hải, mang theo dư âm nước Pháp xưa với những ban công sắt uốn lượn và lớp tường nhuốm màu lịch sử. Một công trình rất ấn tượng, xứng đáng để các con dân từ mọi miền thế giới cứ tới Thượng Hải là phải có một bức hình check-in cùng :)))
Chỗ nào đông đúc thì chúng tôi né vội, vậy nên chỉ mất có vài phút nán lại ở khu vực Wukang. Đổi lại, cả bọn rẽ vào con đường với hai hàng cây ngô đồng xinh đẹp ngay gần đó để chụp ảnh. Ngô đồng là đặc sản không thể thiếu tại mấy thành phố Thượng Hải, Hàng Châu, Nam Kinh. Đẹp thì rất đẹp đấy mỗi tội lúc gió nổi lên mang theo bụi phấn từ cây này thì khủng khiếp là hắt xì và ngứa họng =_=.
Tạo dáng cho ra vẻ thôi chứ chụp ảnh xong cái phải bịt ngay khẩu trang để tránh đám phấn hoa kinh khủng khiếp

Một trong những biệt thự tiêu biểu tại con đường gần Wukang. Lúc đứng chụp ảnh còn nhìn thấy siêu xe đi vào (không biết thiếu gia nào đang lái =)))
Sau khi lêu hêu chán chê ở chỗ đường gần Wukang, 5 bạn gái An Nam lại rong ruổi đi bộ thêm các cung đường tại Thượng Hải trước khi bắt taxi đi ra khu vực ngã tư Taiyuan & Yongjia, vẫn thuộc khu Tô Giới Pháp. Chỗ này có một tòa biệt thự phủ đầy dây thường xuân trông như “phiên bản lâu đài nhỏ” xanh mướt mát. Biệt thự này được xây theo phong cách kiến trúc Đức cổ, có một tháp tròn nhỏ nhô lên trông càng mang màu sắc cổ tích. Nhìn từ xa, tui cứ liên tưởng tòa nhà này với một “quái vật xanh” với lớp áo thực vật tự nhiên bao phủ :)).
Quả biệt thự siêu siêu nổi bật. Mạnh dạn đoán chủ nhà không chỉ giàu mà còn là giàu lâu đời, giàu gia truyền, giàu bền vững =)))
Cung đường citywalk bờ Tây
Mới có nửa ngày mà chúng tôi đã trải qua rất nhiều sự kiện/công trình/địa điểm, cả đoàn quyết định lên lại khu trung tâm để tìm quán ăn nghỉ ngơi nạp năng lượng, sau đó sẽ tiếp tục nhiệm vụ citywalk quan trọng nhất trong ngày tại mạn Bắc Bến Thượng Hải.
Thật ra đến tận thời điểm này khi ngồi viết lại những dòng nhật ký hành trình, Kịt chẳng nhớ được mình đã đi qua những con phố, tòa nhà nổi tiếng nào nữa. Có lẽ bởi Thượng Hải là thành phố của những bước chân lang thang, nơi giữa nhịp sống tưởng chừng vô tình lại bất ngờ xuất hiện một công trình, một khung cảnh đẹp như thể rơi ra từ một trang sách cũ.
Nào cùng nhớ lại, Kịt đã đến tòa nhà Lihe nổi tiếng với kiến trúc gạch đỏ cổ điển, tòa nhà Shamei với vẻ ngoài cực kỳ cổ điển “ăn tiền” với mái vòm và ban công cong mềm, hay bảo tàng Bưu chính Thượng Hải với cái góc chụp check-in “Cánh cửa Thượng Hải” mà trai xinh gái đẹp nào cũng phải có…. (trừ tui nhé, tui cũng xinh cũng đẹp nhưng tui không chụp =))))
Những bước chân lang thang trên đường phố Thượng Hải <3, chụp ở góc nào cũng nhìn thấy quả tháp Đông Phương Minh Châu (hay chúng tôi vẫn nham nhở gọi là Đông Phương Bất Bại =)))
Càng đi mới càng thấy, thành phố này không chỉ là những tòa nhà cao tầng mà còn là những lát cắt trầm mặc, giàu ký ức. Và nếu ví Thượng Hải là nơi “thời gian đan xen”, thì cây cầu huyền thoại Waibaidu chính là điểm nối giữa quá khứ và hiện tại. Một cây cầu không chỉ bắc qua dòng sông, mà còn bắc qua cả những tầng lớp ký ức của thành phố này.
Thật ra nối giữa bờ Đông và bờ Tây cũng có rất nhiều cây cầu khác. Ngay cả về kiến trúc, Waibaidu cũng không có gì quá đặc biệt. Thế nhưng nếu nhắc đến hai chữ “biểu tượng”, Waibaidu chưa bao giờ không nằm trong danh sách. Cây cầu này đã từng là chứng nhân lịch sử trước những biến cố lớn của mảnh đất Thượng Hải, từ Chiến tranh Trung – Nhật, thời kỳ thuộc địa hóa Thượng Hải cho tới sự đổi mới sau cải cách.
Đặc biệt, bác nào đam mê phim Tung Của sẽ dễ dàng nhận ra hình ảnh Waibaidu xuất hiện trong không ít thước phim kinh điển. Ví dụ đoạn con mẻ Lục Y Bình nhảy sông tự tử trong Tân Dòng Sông Ly Biệt =)) Hoặc nơi hẹn hò của Hứa Văn Cường và Phùng Trình Trình trong Bến Thượng Hải (nam chính cầm ô đi dạo cùng nữ chính trong tuyết trắng mà tuyết rơi gần hết vào đầu nữ chính =)))
Nói nham nhở vậy thôi chứ bản thân Kịt rất thích chiếc cầu này. Bởi có những nơi bạn thấy rung động vì nó quá đẹp. Và có những nơi bạn thấy đẹp vì nó vốn đã nằm sẵn trong tiềm thức cảm xúc của mình. Waibaidu trong thế giới giác quan của Kịt là một nơi như thế <3. Đâu cần bàn luận về chuyện xấu đẹp, chỉ sự xuất hiện của nó đã đủ khiến trái tim Kịt rung cảm rồi!

Cầu Waibaidu nối liền hai mảnh Đông – Tây

Ảnh chụp khi đứng từ cầu Waibaidu và nhìn về phía bên kia bờ Đông, vẫn là con tháp “Đông Phương Bất Bại” nổi bật nhất =)))
Cứ lêu hêu không phương hướng như vậy, cuối cùng chúng tôi đã đến gần sát “mắt bão”: The Bund và phố đi bộ Nam Kinh – đúng ngày 3/5, giữa cao điểm Lễ Lao Động! Và rồi, như một cú twist đúng tinh thần 5 chị già thích thử cảm giác mạnh, chúng tôi quyết định… lao thẳng vào đám đông để được trải nghiệm “zombie Tung Của” chính hiệu =)).
Người từ bốn phương tám hướng đổ về lấp đầy toàn bộ con phố Nam Kinh và dọc đường ra khu The Bund. Không khí nhộn nhịp tưng bừng và không hề hỗn loạn. Tất cả nhờ vào sự vận hành trơn tru của công an, điều phối, rào chắn, phân luồng (không hề nịnh bợ “mẫu quốc” nhá đây là nhận xét thật từ trái tim =))). Cảm giác lúc đó của Kịt chả hiểu sao hoàn toàn không thấy bất tiện hay khó chịu, có lẽ vì cả chuyến đi tui đã nhìn thấy anh bạn hàng xóm phô diễn quá khứ, phô diễn hiện tại và bây giờ là lúc anh ấy phô diễn cả sức mạnh dân số một cách rất tự tin. Thêm một trải nghiệm mà, ok Kịt rất đón nhận :)))
Phố Nam Kinh vào thời điểm chính lễ, cực kỳ đông đúc
Mấy ảnh này tui cho vào để bà con dễ tưởng tượng nhìn từ trên cao thì khu The Bund này nó zombie kinh dị ra sao. Nhưng thực tế khi hòa mình vào đám đông thì cảm giác cũng không quá kinh khủng đâu ạ :)))
Sau một ngày đi bộ rạc cả cẳng, 5 chị em chốt hạ bằng một quán ăn local ngay trên phố Nam Kinh. Không fine dining, không view triệu đô, chỉ là bàn ghế đơn giản, món ăn đơn thuần, xung quanh là tiếng nói cười của người bản địa và tiếng chị Google translate đầy khổ sở của chúng tôi trong nỗ lực giao tiếp với cô chú bán hàng =))
Kết thúc trọn vẹn một ngày Thượng Hải đúng nghĩa: 5 chị em đi hết quá khứ. Chạm vào hiện tại. Và sống sót giữa dòng người tỷ dân một cách đầy kiêu hãnh =))).

Ghé vào một quán ăn rất bình dân gần đường Nam Kinh để trải nghiệm thử ẩm thực

Bữa ăn hôm ấy đây, nhìn chả hấp dẫn mấy nhưng ăn cũng không tệ, chỉ hơi khổ sở trong quả giao tiếp với cô chú chủ quán. May mà giữa chừng có một em gái Trung Quốc nói tiếng Anh rất xịn nhảy sang giúp đỡ 5 chị gái già
Ngày 4/5 – Thượng Hải Day 4
Ngày cuối của chuyến hành trình, trưởng đoàn Kịt cho phép các chị em được thoải mái nghỉ ngơi sau một chuyến đi quần quật dậy sớm =))). 2 chị lựa chọn cafe ở khu Tân Thiên Địa rồi lê la mua sắm. 2 chị còn lại quyết định thuê xe đạp đi thẳng lên khu trung tâm trải nghiệm The Bund vào thời điểm vắng vẻ yên bình. Thế còn Kịt theo phe nào? Do chỉ mang váy vó bánh bèo dài lượt thượt không tiện đạp xe nên tui đã lựa chọn book một chuyến Didi rồi gia nhập “hội những người mãi mà chưa chán khu trung tâm Thượng Hải”.

Buổi sáng Thượng Hải đẹp lắm <3
Tối hôm qua là The Bund của du khách. Còn sáng nay là The Bund của những người dân sinh (bonus thêm mấy du khách cố chấp muốn khám phá hết tất cả vibe của Thượng Hải giống như Kịt).
Buổi sáng sớm, trung tâm Thượng Hải không còn là “biểu tượng check-in”, không còn là nơi ai cũng giơ điện thoại lên chụp skyline. Nó trở về đúng bản chất của một không gian sống, nơi người dân đang bắt đầu một ngày rất bình thường của họ.
Tất cả những góc thường ngày thiên hạ đứng xếp hàng chờ tới lượt check-in, bây giờ vắng tẻo teo yên bình (thế nên tui phải tranh thủ vào làm kiểu ảnh :))). Lại thêm những con đường bình thường nườm nượp xe cộ đi lại, bây giờ chỉ lác đác vài tiếng còi xe.
Vắng vẻ quá nên Kịt lại tận dụng thực hiện nốt thú vui chụp ảnh của con dân du lịch – đi bộ qua những con đường để thấy hai bên là những công trình đậm chất châu Âu hoài cổ. Ấn tượng của tui là người dân Thượng Hải khá nice, kiểu họ không phản ứng tiêu cực hay cáu gắt nếu thấy du khách cứ đi bộ qua lại chụp ảnh kiểu này (chả bù với mấy nước bạn phương Tây khó ở… =)))
Ngày cuối cùng, không cần thêm điểm tham quan nào nữa. Chỉ cần một The Bund yên tĩnh như vậy là đủ hiểu: thành phố này không chỉ hào nhoáng. Nó có nhịp thở riêng. Và nếu bạn chịu dậy sớm một chút, bạn sẽ nghe được nhịp thở đó rất rõ!
Tạm biệt Thượng Hải yêu kiều và tình tứ. Tui nghĩ là, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi <3
Updated: Và sau 8 tháng thì Kịt đã quay lại Thượng Hải luôn rồi đấy =)))






















