TRIP WITH KIT
Giang Nam (Thượng Hải / Hàng Châu / Tô Châu / Ô Trấn) Hàng Châu Ô Trấn Thượng Hải Trung Quốc

Thượng Hải-Ô Trấn-Hàng Châu tự túc (kỳ 4): Trên có thiên đàng, dưới có Hàng Châu

Đôi lời tản mạn về Hàng Châu

Ngoài Bắc Kinh và Thượng Hải, có lẽ Hàng Châu là thành phố nổi tiếng và quen thuộc nhất với người nước ngoài khi nhắc đến Trung Quốc. Cái tên Hàng Châu tạo được “thương hiệu” tới mức, chẳng cần biết đã đặt chân đến đây chưa, nhưng tất cả chúng ta đều mặc nhiên thừa nhận: Hàng Châu chắc chắn là một thành phố đẹp!

Series bài viết có 5 kỳ:
Kỳ 1:  Tổng hợp kinh nghiệm & chi phí
Kỳ 2:  Review chi tiết Thượng Hải (ver 1)

Kỳ 3: Review Ô Trấn
Kỳ 4: Review Hàng Châu 
Kỳ 5: Review Thượng Hải (ver 2)

Chữ Hàng Châu trên ảnh, hiện diện cả chữ “Mộc” tức cây cối, và chữ “Châu” vốn mang nghĩa vùng đất được nước bao quanh. Một cái tên mà nhìn vào tưởng đơn giản, nhưng bản thân cấu trúc của nó như bản đồ rút gọn của cả một vùng đất, “định nghĩa” đúng khí chất thành phố này.

Từng là kinh đô của triều Nam Tống, Hàng Châu bước vào lịch sử không chỉ bằng quyền lực chính trị mà bằng sự thịnh đạt của văn hóa và thương mại. Khi miền Bắc rơi vào biến động, kinh thành dời xuống phía Nam, Hàng Châu trở thành trung tâm phồn hoa bậc nhất phương Đông thế kỷ 12–13. Thương nhân tụ về, học giả tụ về, nghệ thuật và mỹ học đạt tới độ tinh tế cao nhất của thời đại. Nếu như ở kỳ trước, Kịt có từng chia sẻ về giá trị của vùng sông nước Giang Nam, thì cùng với Tô Châu, Hàng Châu chính là vùng đất đạt được cảnh giới cao nhất của sự tinh tế viên mãn đó.

Ngay cả Marco Polo, một nhà thám hiểm, thương gia người Ý nổi tiếng với những cuốn sách viết về Châu Á, người đã đi qua không ít đô thị tráng lệ trên thế giới cũng phải thừa nhận đây là một trong những thành phố đẹp và giàu có nhất ông từng thấy.

Trước khi đến Hàng Châu, cái câu nói “Trên có thiên đàng, dưới có Tô Hàng” đã đi theo Kịt suốt mấy chục năm. Khi người Trung Hoa đặt Tô Châu và Hàng Châu ngang với thiên đường, họ không nói về sự xa hoa. Đó không chỉ là lời khen dành cho cảnh đẹp, nó là lời thừa nhận rằng dưới mặt đất này, có những nơi đã chạm tới chuẩn mực của cái đẹp lý tưởng khi cảnh sắc, văn hóa và nhịp điệu con người đạt tới mức hài hòa gần như tuyệt đối.

Trong những ngày ngắn ngủi trải nghiệm tại thành phố này, Kịt đã ít nhiều hiểu được ý nghĩa của câu nói kinh điển kia. Ở đây không có những thứ phô trương, hoành tráng, những thứ Kịt luôn cho rằng đấy là style nhất quán của Tung Của. Hàng Châu là sự bền bỉ lặng lẽ của việc duy trì một hệ thẩm mỹ xuyên suốt qua hàng thế kỷ, nơi đặt thiên nhiên làm nền, đặt văn hóa làm lõi, đặt con người vào một nhịp sống bình thản, thong dong.

Hàng Châu không phải Bắc Kinh quyền lực, không phải Thượng Hải hào nhoáng. Một thành phố sinh ra từ nước, được ôm ấp bởi cây xanh, neo mình vào lịch sử, và lớn lên bằng văn hóa.

Nếu Tô Châu đại diện cho sự tinh xảo của vườn tược và thủ công, thì Hàng Châu là sự rộng mở của cảnh quan và chiều sâu tinh thần. Và tất cả những điểm Kịt đã đặt chân đến ở Hàng Châu, từ Tây Hồ đến các ngôi chùa cổ kính, từ làng trà Long Tỉnh đến các phố cổ ven sông, đều toát lên đúng giá trị bản sắc này.

Ngày 29/4 – Hàng Châu Day 1

Phố cổ Nam Tống

Ngày thứ 4 của hành trình và ngày đầu tiên tại Hàng Châu.

Rời Ô Trấn, cả nhóm mất gần 2 tiếng để đến Hàng Châu. Khách sạn Kịt chọn tại Hàng Châu có tên Haoyi Hotel, một chiếc hotel có vị trí nằm ngay trong phố cổ Nam Tống và gần sát phố cổ Thanh Hà Phường. Bây giờ cũng đã 4 giờ chiều, 5 chị em quyết định ngày đầu tiên sẽ khám phá những điểm ngay liền kề khách sạn.

Bước chân ra khỏi Haoyi Hotel, phố cổ Nam Tống giang tay chào đón. Con đường mang đúng cái tên của cả một triều đại – Nam Tống, khi Hàng Châu còn là trung tâm chính trị và thương mại của cả miền Nam Trung Hoa. Chỉ điều đó thôi đã phần nào hé lộ giá trị lịch sử của con phố chỉ vỏn vẹn 2km này.

Vào thế kỉ 12 và 13, đây là con đường nối thẳng từ hoàng cung ra các khu dân cư và chợ lớn. Nó từng là tuyến đường dành cho hoàng đế, nơi quyền lực đi qua mỗi ngày. Bởi vậy cho đến tận bây giờ, phố cổ Nam Tống vẫn giữ nguyên sắc thái của một kinh thành cũ sang trọng, giàu có thay vì cái cảm giác ồn ào dân gian như nhiều phố cổ khác. Mặt đường lát đá, đèn vàng treo thấp, các mặt tiền gỗ được phục dựng theo phong cách truyền thống nhưng đồng nhất giữ tông màu trầm, không hề lòe loẹt.

Nam Tống Ngự Phố, một con đường mang ký ức quyền lực triều đại

Phố cổ Thanh Hà Phường

Nối liền với Nam Tống là phố cổ Thanh Hà Phường. Hai con phố ngay sát cạnh nhau, nhưng mỗi nơi mang một tinh thần riêng biệt. Nếu Nam Tống đại diện cho lịch sử ở tầng quyền lực thì Thanh Hà Phường là lịch sử ở tầng đời sống, đại diện cho một khu phố thương nhân cổ, buôn bán sầm uất từ hàng trăm năm nay.

Nếu Nam Tống mang hơi thở cung đình với những cửa hàng sang trọng, trầm mặc thì Thanh Hà Phường là biểu tượng của đời sống dân gian với những hiệu thuốc cổ, tiệm trà, cửa hàng thủ công, đồ ăn truyền thống…. Chính cái vibe đó khiến Thanh Hà Phương đông đúc, nhộn nhịp và mang màu sắc local rất rõ rệt.

Đây là một trong những phố cổ mà Kịt thích nhất tại Hàng Châu <3

Chiếc cổng mang đậm dấu ấn kiến trúc Trung Hoa tại Thanh Hà Phường, tô điểm thêm bởi hai hàng cây đẹp đến nức nở

 

Những ngôi nhà trong Thanh Hà Phường được phục dựng theo phong cách cổ với mặt tiền gỗ, hiện tại đều đã trở thành quán trà, tiệm thủ công, cafe sân vườn kiểu Giang Nam.

Tây Hồ

Lêu hêu đi dạo hết cả 2 con phố mà chưa tới 6g chiều, các cháu bé nhìn vào bản đồ và thấy Tây Hồ lộng gió huyền thoại cũng chỉ cách đây có 20-30 phút đi bộ mà thôi. Thế là chả hiểu khỏe khoắn thế nào, cả bọn quyết định ngay ngày đầu tiên đã cuốc bộ đến thăm anh bạn Tây Hồ. Có năng đi bộ mới thấy, thành phố Hàng Châu này cũng được ôm ấp bởi màu xanh của những hàng cây trải khắp lối đi. Từ những con đường ven hồ rợp bóng cổ thụ, đến những đại lộ thẳng tắp như dải lụa xanh, nơi nào cũng thấy bóng lá đan thành mái vòm rất lãng mạn. So với Thượng Hải hay Tô Châu, những hàng cây cao vút xanh mướt mát ở Hàng Châu ấn tượng hơn rất nhiều.

Bạn có thể nhìn thấy những con đường rợp bóng cây kiểu như thế này ở gần hết các tuyến phố Hàng Châu. Rất rất dễ khiến chúng ta u mê vì quá lãng mạn ạ !!!

Chẳng nhớ phải băng qua mấy con phố với mấy hàng cây, 5 chị em cuối cùng cũng đặt chân đến Tây Hồ – linh hồn của thành phố. Chiếc hồ này rộng bá cháy nên đây mới chỉ là 1 góc giản dị không tên tuổi trên bản đồ Tây Hồ mà thôi. Buổi chiều hôm ấy nhìn những rặng liễu nghiêng mình xuống nước, rồi nhìn cái hồ rộng mênh mang như biển, chả hiểu sao cảm giác Tây Hồ như sự kết hợp “lưỡng long nhất thể” của Hồ Tây và Hồ Gươm nhà mình =)))). Giống nhất là khoản bà con cô bác ở đây sinh hoạt với đủ hoạt động đạp xe, đi dạo, thể dục tại chỗ cho tới hẹn hò cặp đôi và tự kỉ một mình, chẳng khác gì xứ Việt yêu thương của tui :))))

Ngồi chờ cho tới khi hoàng hôn buông xuống bên Tây Hồ, cả bọn mới quay lại trung tâm thành phố, tìm một quán ăn đậm chất Trung Hoa mẫu quốc để tưởng thưởng cho một ngày đi bộ rạc cẳng. Quán ăn hôm ấy chọn nhìn vẻ ngoài rất sang trọng mà giá rổ thì vô cùng hợp lý, đồ ăn cũng đẹp mắt ngon miệng. Kết thúc một ngày hài lòng về cảnh sắc lẫn ẩm thực, 5 chị em lại lựa chọn đi bộ về khách sạn để tiêu mỡ giảm cân =)))

 

Bữa tối rất đuề huề ra vẻ gia đình hạnh phúc =))

Ngày 30/4 – Hàng Châu Day 2

Ngày thứ 5 của cả hành trình và ngày thứ 2 ở Hàng Châu.

Chỉ còn hôm nay trước khi chính thức bước vào Lễ Lao Động. Tất cả những điểm tham quan trong khu trung tâm/nội thành sẽ được gom hết để đi trong hôm nay, vì chắc chắn từ mai chính lễ những điểm này sẽ bị zombie trấn thủ :))). Theo kế hoạch, gần như cả ngày Kịt sẽ dành để thăm thú khám phá Tây Hồ cùng những điểm check-in nổi tiếng tại đây.

Đoạn Kiều

Từ sáng sớm, 5 cháu bé đã có mặt nghiêm trang tại Tây Hồ để di chuyển về cây cầu nổi tiếng nhất Hàng Châu: Đoạn Kiều. Ở Tây Hồ, những nhịp cầu không phải chỉ để bắc qua nước, mà đều mang trong mình một điển tích, một câu chuyện. Người xưa kể rằng Đoạn Kiều là điểm khởi đầu của mối tình Bạch Xà – Hứa Tiên. Chiếc cầu nối nhân duyên nhưng cũng gắn liền với những trắc trở, trốn chạy, tượng trưng cho tình yêu “đoạn trường”. Vì ý nghĩa đó mà cầu có tên “Đoạn Kiều” – “Cầu gãy” thể hiện sự dang dở và chia lìa.

Giống như hầu hết những cây cầu cổ ở vùng Giang Nam, khi nhìn từ xa, Đoạn Kiều nổi bật với đường cong mềm mại lặng lẽ nối hai bờ. Vòm cầu và bóng phản chiếu tạo thành một hình tròn hoàn chỉnh – một thủ pháp thị giác cổ điển của kiến trúc Á Đông khi dùng phản chiếu để hoàn thiện hình khối.

Là một điểm đến thuộc hàng “must-go” nổi tiếng nhất tại Hàng Châu, nhưng có lẽ vì Kịt đến từ sáng sớm nên Đoạn Kiều khá vắng vẻ. Thời tiết hôm nay ít nắng, gió thổi nhiều, cảm giác hơi cô liêu u tịch, rất phù hợp với cảnh sắc xung quanh.

Một góc Tây Hồ ngay cạnh Đoạn Kiều, bảo anh em cùng cha khác bố của Hồ Gươm chắc cũng có người tin :))

Đứng từ xa đã thấy dáng hình của Đoạn Kiều nằm vắt ngang Tây Hồ

Đây là lúc đi dạo trực tiếp trên Đoạn Kiều ạ

Đoạn Kiều vào buổi tối, lung linh là lên luôn

Con đường Beishan

Chị em lượn lờ ngắm cảnh một tí rồi rủ nhau đi bộ ra Beishan – con đường đẹp nhất phía Bắc Tây Hồ. Kịt nhớ trước chuyến đi khi tự tìm hiểu về Hàng Châu, những khung hình khiến tui trầm trồ nhất đều là chụp tại con đường này. Beishan đơn thuần là một con đường chạy dọc mặt nước, đủ dài đủ lâu để người ta hiểu rằng Tây Hồ không chỉ có chùa tháp và cầu.

Khác với Thanh Hà Phường hay Nam Tống, Beishan không mang phong vị cổ trấn. Dọc tuyến đường là những biệt thự và công trình xây từ đầu thế kỷ 20, thời kỳ giao thoa Đông – Tây nhìn rất khí chất và sang trọng. Thế nhưng với Kịt, điểm nổi bật nhất ở Beishan là những hàng cây xanh rợp bóng, cây cao, nhiều và đẹp tới mức tui có cảm giác tại đây cây mới là kiến trúc xương sống của toàn bộ con đường. Đi dạo tại Beishan là một trong những trải nghiệm thích nhất ở Hàng Châu, khi ánh sáng, gió, mặt nước và tán cây đều lần lượt chạm vào mình theo từng lớp từng lớp.

Ở trên đã nói rất nhiều về những hàng cây tại Hàng Châu. Và tại Beishan thì vẻ đẹp này nó đạt đến mức tuyệt mỹ. Đẹp đẹp và đẹp !!!

Cứ lêu hêu đi dạo dưới những tán cây tại Beishan. Đẹp thế này cho tui đi bộ cả ngày cả tháng giảm cân cũng được =))

Một trong những biệt thự ấn tượng trên trục đường Beishan

Tầm trưa, nhóm của Kịt dừng chân tại một quán ăn và quán cafe trên 1 con dốc đường Beishan. Từ trên cao nhìn xuống, cả Tây Hồ và lịch sử, văn hóa lẫn nhịp sống của thành phố này như đang được gói gọn lại. Không biết ngày mai chính lễ như thế nào, còn trước mắt tui chỉ thấy Hàng Châu và Tây Hồ bình yên, nên thơ, lãng mạn và dịu dàng quá đỗi *ôm tim*.

Đi bộ một đoạn dốc để lên quán. Cái dốc cũng xinh cơ….

Ô cửa sổ tại quán ăn ôm trọn Tây Hồ và con đường Beishan bên dưới

Trường Kiều

Sau khi ăn uống, nghỉ ngơi thậm chí ăn dầm ở dề tại quán cafe, 5 chị già nạp đủ năng lượng để tiếp tục cuộc hành trình. Điểm đến tiếp theo sẽ là Trường Kiều – một cây cầu cũng mang tính biểu tượng khác tại Hàng Châu.  

Cách Đoạn Kiều khoảng 5km, Trường Kiều nằm ở khu phía nam Tây Hồ, gần với Tháp Lôi Phong. Theo truyền thuyết, đây là nơi Bạch Xà và Hứa Tiên chia tay (còn Đoạn Kiều là nơi mà cặp đôi này gặp gỡ). Đấy là lý do mà người xưa vẫn thường có câu “Trường Kiều tống biệt”  – cây cầu của những cuộc tiễn đưa. Cái “trường” ở đây không nằm ở chiều dài vật lý mà nằm ở thời gian của nỗi nhớ. Vì vậy, nếu Đoạn Kiều là khởi đầu, thì Trường Kiều là hồi kết.

So với Đoạn Kiều thì Trường Kiều thấp và thoải hơn, cấu trúc cũng chia làm nhiều nhịp nhỏ chứ không chỉ có một nhịp duy nhất như Đoạn Kiều. Đừng từ Trường Kiều có thể nhìn thấy cả Tháp Lôi Phong biểu tượng phía xa.

Khung hình mà bà con cô bác ai cũng có 1 cái khi tới thăm Trường Kiều

Buổi sáng đến Đoạn Kiều thấy vắng vẻ nên cứ tưởng Trường Kiều ít nổi tiếng hơn thì cũng yên bình, ai ngờ đâu tầm này bà con đã bắt đầu xách áo xách váy đi chơi. Oimeoi nguyên cái Trường Kiều chỉ vài nhịp cầu thôi mà 7749 người đứng tạo dáng chụp ảnh. Cô dâu chú rể có, cụ ông cụ bà có, cặp đôi Tung Của có và thậm chí cả cặp đôi người Việt Nam cũng có =))). Nhìn tình cảnh chen nhau chụp ảnh, nhóm của Kịt cũng không dành nhiều thời gian tại đây mà quyết định bắt taxi đi về hai điểm cuối theo kế hoạch: Chùa Tịnh Từ và phố cổ Tiểu Hà Trực (bỏ qua luôn tháp Lôi Phong vì chúng tui biết giờ mà ra đó là chen nhau bẹp ruột -_- ).

Đây tui cũng phải chờ mãi cô dâu chú rể mới chụp xong để xin ra chụp ké =)))

Chùa Tịnh Từ

Chùa Tịnh Từ không phải điểm đến quá nổi tiếng tại Hàng Châu. Lý do Kịt lựa chọn ngôi chùa này vì nó gần với Tiểu Hà Trực. Và vì không phải nơi phổ biến với du khách nên chùa Tịnh Từ thật sự rất “tịnh từ” – an tịnh và bình yên. Ngôi chùa được xây từ thời Ngũ Đại (thế kỷ 10), trải qua nhiều lần hưng suy cùng lịch sử thành phố. Kiến trúc hiện tại mang dáng dấp truyền thống Trung Hoa với trục chính thẳng, các điện thờ xếp lớp từ thấp lên cao, mái ngói cong, màu đỏ sẫm và vàng trầm nổi bật giữa nền xanh của núi. Từ vị trí của chùa Tịnh Từ cũng có thể nhìn thấy tháp Lôi Phong, bởi vậy mà ngôi chùa này vẫn nằm trong toàn bộ bố cục văn hóa cảnh quan của Tây Hồ và giữ một vai trò rất riêng trong cấu trúc tinh thần của Hàng Châu.

Chùa Tịnh Từ siêu vắng vẻ thanh tịnh vì đây không phải điểm quá hút du khách

Phố cổ Tiểu Hà Trực

Sau khi dành khoảng 30 phút dạo chơi tại đây, cả nhóm tiếp tục bắt taxi đi đến phố cổ Tiểu Hà Trực, một trong những nơi mà Kịt cũng khá chờ đợi khi tới Hàng Châu.

Con phố này nằm ven kênh Đại Vận Hà, từng là khu dân cư của giới thương nhân và thợ thủ công sống nhờ dòng kênh. Không lộng lẫy, không được nhắc đến nhiều trong những danh sách “phải đến” tại Hàng Châu, Tiểu Hà Trực giữ lại một lớp đời sống khác, đời sống của người dân bản địa thực sự thay vì những câu chuyện truyền thuyết.

Ngày nay, những căn nhà gỗ hai tầng ven kênh đã được tu sửa phần khung, gia cố mái, chỉnh lại mặt tiền. Bên trong, nhiều không gian được chuyển đổi thành studio, quán cà phê nhỏ, cửa hàng thiết kế thủ công, tiệm sách độc lập… Không có chuỗi lớn, không biển hiệu rực rỡ, phần lớn ngôi nhà ở Tiểu Hà Trực vẫn giữ kích thước nguyên bản với mặt tiền hẹp, chiều sâu dài và cầu thang gỗ dốc.

Một Tiểu Hà Trực bên kênh Đại Vận Hà

Những hàng quán siêu xinh xẻo đáng yêu tại đây

Nếu Tây Hồ là mặt tiền của Hàng Châu thì Tiểu Hà Trực là phần hậu cảnh chân thật nhất. Kịt thích cái cảm giác ngồi trong một quán ăn ở tầng 2 và nhìn xuống cả con phố đang nhộn nhịp rộn ràng. Thích cả cảm giác ngồi ăn chè trong một cái ngõ nhỏ, trên mấy cái ghế gỗ thấp bé như cái cách hàng ngày người Việt chúng ta vẫn ngồi trà đá, nhưng ở đây ánh sáng và kiến trúc nhà cửa làm mọi thứ tình tứ, lãng mạn hơn.

Tiểu Hà Trực vào buổi tối được phủ một lớp màu mật ong của đèn vàng. Hôm nay chắc sẽ đông vui hơn mọi ngày vì ngày mai là vào chính lễ, nhưng hiện tại mọi thứ với tui rất vừa vặn, không quá xô bồ chen chúc. Dọc các con ngõ đều là các nam thanh nữ tú bonus thêm các thể loại nhền nhện cổ trang, tíu tít đi chơi, tíu tít chụp ảnh.

Tiểu Hà Trực cũng là một trong những nơi Kịt thích nhất tại Hàng Châu (chắc sẽ xếp thứ 3 sau Beishan và chùa Pháp Hỷ). Con phố này chẳng phải thiên đường như cái cách người ta ca ngợi về Hàng Châu, nhưng nó biết cách giữ lại tinh thần của mình một cách thật đẹp đẽ.

Bữa tối hôm nay chọn một quán chuyên đồ Tây tại Tiểu Hà Trực. Ngồi tầng 2 vừa ăn vừa ngắm phố

Kết thúc một ngày đi chơi quần quật từ sáng đến tối với đủ các danh lam thắng cảnh, 5 chị gái già quay trở lại khách sạn và ngủ một giấc thật sâu, để chuẩn bị cho một ngày mới TIẾP TỤC PHẢI DẬY SỚM =))). Vì đơn giản thôi, ngày mai chính thức Zombie đổ bộ rồi !!!

Ngày 1/5 – Hàng Châu Day 3

Ngày thứ 6 của cả hành trình và ngày thứ 3 ở Hàng Châu.

“Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ”. Chính lễ rồi thì phải đi khỏi trung tâm đông đúc mà tìm về với các khu ngoại thành, vùng ven. Đấy là lý do mà hôm nay, Kịt sẽ dành phần lớn thời gian ở vùng đồi núi xanh mát phía tây nam Tây Hồ, với điểm nhấn là chùa Pháp Hỷ và làng trà Long Tỉnh.

Chùa Pháp Hỷ

Phải tới Pháp Hỷ thật sớm mới bắt được những khoảnh khắc vắng vẻ yên tĩnh thế này

Tiếp tục là một ngày dậy siêu sớm (riết rồi đi chơi mà thấy còn chăm chỉ dậy sớm hơn cả đi làm). Để cẩn thận với ùn tắc giao thông nội đô ngày chính lễ, Kịt và các bạn rời khách sạn từ khá sớm với mục tiêu tới chùa Pháp Hỷ trước 9g sáng – khung giờ vàng khi chùa vẫn ở thời điểm nắng xiên rất nghệ, đồng thời chưa bị đông du khách. Ấy vậy mà cũng phải mất gần 1 tiếng di chuyển mới tới nơi (thông thường chỉ mất khoảng 30-35 phút), dự báo cho một ngày Hàng Châu sẽ cực kỳ đông đúc.

Chùa Pháp Hỷ chắc phải đứng không top 1 thì cũng top 2 trong lòng Kịt tại Hàng Châu. “Pháp” là giáo pháp của Phật. “Hỷ” là niềm vui. Hiểu rộng ra, đó là niềm vui sinh ra từ sự giác ngộ và lòng tin.

Ngôi chùa ẩn giữa rừng cây và những bậc đá, có lịch sử từ thời Đông Tấn (thế kỷ 4) và từng nhiều lần trùng tu qua các triều đại. Kiến trúc chùa tương đối truyền thống, nhưng điểm ấn tượng nhất là cảnh quan và cách xếp tầng lớp tạo nên những góc nhìn khá điện ảnh.

Không gian ở Pháp Hỷ không quá rộng nhưng có chiều sâu nhờ địa hình dốc. Đi từ cổng lên chính điện là một hành trình đi qua từng lớp mái, từng sân nhỏ. Càng lên cao, tiếng thành phố càng xa, chỉ còn tiếng chuông gió và mùi hương trầm. Khi đứng ở trên tầng cao nhất của Pháp Hỷ, bạn sẽ nhìn thấy dưới thấp là Tây Hồ rộng mở, trên cao là  rừng cây dày và những mái ngói xếp lớp.

Vé vào chùa dành cho 5 người bạn

Khuôn viên nổi bật với màu xanh của cây, màu vàng của tường và màu đỏ của lồng đèn hoặc dây ước nguyện

Đặc biệt ngôi chùa này có một khung hình chụp ảnh cực kỳ “ăn tiền”, tới mức lúc nào cũng có 1 dãy xếp hàng chờ tới lượt. Các sư thầy còn phải phụ trách đánh số cho du khách để đảm bảo an ninh trật tự là đủ hiểu nó nổi tiếng ra sao (khổ các sư thầy đã đi tu tìm về cõi an yên mà vẫn phải dính líu đến sự phù phiếm của người đời :))). Lúc Kịt đến mới tầm 9g sáng, vẫn khá vắng vẻ nên chỉ xếp hàng 1 vài lượt là được chụp ảnh.

Sau này khi về Việt Nam đọc thêm về chùa Pháp Hỷ, Kịt mới biết hóa ra đây là một trong những ngôi chùa cầu duyên linh nghiệm nhất Hàng Châu (không biết các bà bạn độc thân vui tính đi cùng tui có tiếc vì lúc ở chùa không tranh thủ cầu duyên không nhỉ =))). Thảo nào đấy là lý do mà trong sân chùa thường treo rất nhiều dây ước nguyện đỏ, những lá bùa nhỏ buộc vào lan can tượng trưng cho mong ước tình cảm bền chặt của nhân duyên.

Vâng đây chính là góc ảnh check-in nổi tiếng nhất tại Pháp Hỷ, sau 10g sáng cứ gọi là xếp hàng mệt nghỉ nhé

Pháp Hỷ thật sự là bức tranh tròn vẹn về màu sắc. Chụp góc nào lên cũng thấy đẹp 

Làng trà Long Tỉnh

Khoảng gần 11 giờ là chùa đã bắt đầu đông du khách, đồng nghĩa với việc 5 con giời cần phải khẩn trương rời khỏi chỗ này. Thế là các cháu bé mở điện thoại và search đường đến làng trà Long Tỉnh. Ban đầu định đi đồi trà Meijiawu xong hỏi con AI Deepseek thì nó bẩu Long Tỉnh vắng hơn thế là quay xe đi Long Tỉnh =))) (tại Tung Của Chat GPT bị cấm cửa để dành đất cho Deepseek).

Trà Long Tỉnh là loại trà nổi tiếng top đầu của Trung Hoa, nổi tiếng tới mức hầu như ai đã tới Giang Nam cũng phải ít nhiều mua trà Long Tỉnh về làm quà.

Tuy nhiên, làng trà Long Tỉnh chỉ cách đây khoảng 3km thôi mà cả bọn đứng chờ mãi vẫn không bắt nổi được xe bus. Bắt đầu ít nhiều dự cảm sự khó khăn của phương tiện công cộng vào ngày lễ lớn, cả bọn đưa ra một quyết định khá giời ơi đất hỡi là đi bộ xuyên qua quả đồi để sang bên kia Long Tỉnh. Ban đầu nghĩ đường đi cũng thoai thoải như kiểu Pháp Hỷ mà thôi, chẳng ai ngờ con đường trước mắt càng đi càng thấy giống một cung đường trekking leo núi.

Thế là vô tình tản bộ bỗng đột ngột trở thành trekker, bà Kịt váy dài tha thướt nãy còn chụp ảnh rất duyên dáng dịu dàng an tĩnh ở chùa bây giờ đã phải túm váy leo núi leo đồi đầy trào phúng. Dọc đường đi cũng gặp không ít người đang hành hương cùng chúng tôi, nhưng họ mặc đồ thể thao đúng chuẩn dân leo núi chứ không lạc loài lạc quẻ như con Kịt. Chắc vào thời điểm đó, hình ảnh của tui khá là nổi bật vì chẳng ai nghĩ giữa núi đồi vắng vẻ này lại xuất hiện một con trông đến là nẫu mề =)))).

Đây là con đường mà chúng tôi đã vượt qua để đến được bên kia làng trà. Bậc thang leo dốc có khác gì trekking đâu…. Cũng có cả video bà Kịt túm váy thở dốc vừa đi vừa phun lời “vàng ngọc” nhưng thôi xin được giữ riêng làm kỉ niệm =))) 

Kịt cũng chẳng nhớ mình đã leo được bao lâu, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng đã vượt qua trở ngại để sang đến bên kia làng trà Long Tỉnh. Tìm được một cái quán nhìn khá chill trên đồi cao, 5 đứa quyết định dừng lại ăn trưa nghỉ ngơi. Mấy ngày toàn ăn đồ Tàu, hôm nay cả nhóm quyết định đổi phỏm ăn đồ Tây. Và như để đền đáp cho sự phi thường của những cô gái mặc váy leo núi, đồ ăn quán này cực kỳ ngon miệng. Đã thế ăn xong, ngay phía dưới là mấy góc cafe vừa chill vừa bao trọn toàn cảnh thiên nhiên đảm bảo giúp chị em được ểnh ương nghỉ ngơi sau nửa ngày vận động quần quật.

Cả bọn vừa nằm ngả ngốn uống trà vừa mở điện thoại update tình hình zombie đang tràn vào trung tâm Hàng Châu ra sao =))). Nhìn cảnh thiên hạ đang ùn ùn chen lấn ở các thể loại Đoạn Kiều, Trường Kiều, tự nhiên thấy bản thân thật xịn xò khi biết đường lên núi hít khí giời và sự vắng vẻ, bất chấp việc mùa này cái làng trà Long Tỉnh nổi tiếng đã bị thu hoạch và trơ cả đất =))).

Đây là một cái hostel kiêm cả quán ăn và quán cafe, tọa lạc tại 1 vị trí rất đẹp ở Long Tỉnh

Bữa trưa bổ sung năng lượng kịp thời sau chuyến trekking “nửa mùa” bất đắc dĩ

Sau khi ăn uống nghỉ ngơi, chị Kịt đã lấy lại phong độ =)))

Làng trà vào mùa thấp điểm khi trà đã bị gặt trơ cả đất =)))

Dành chút thời gian đi dạo quanh làng, chỗ nào cũng xanh gì mà xanh thế

Lêu hêu ngắm trời ngắm đất thậm chí còn nằm ngủ trưa, 5 cháu bé cuối cùng cũng đứng dậy xuống núi, đi bộ thăm thú thêm cái làng trà này trước khi tìm cách về lại trung tâm Hàng Châu. Kế hoạch tối này chúng tôi sẽ phải tới xem show Ấn Tượng Tây Hồ ngay gần mạn Đoạn Kiều. Và vì dự báo giao thông sẽ cực kỳ hỗn độn nên cả nhóm chủ đích về từ rất sớm. Sau khi không thể bắt được xe bus vì chật kín người, bonus quả app Didi cũng bị quá tải không gọi nổi xe, cuối cùng 5 đứa cũng may mắn vẫy được 2 chiếc taxi. Do show diễn 7g30 tối mới bắt đầu, bây giờ cũng chỉ mới 4g kém nên cả đoàn quyết định về lại khách sạn nghỉ ngơi ăn uống (bây giờ ngồi viết lại những dòng này mới tự nhủ, liệu lúc ấy chạy thẳng xe ra khu Đoạn Kiều có phải không gặp phốt không =)))).

Show Ấn tượng Tây Hồ

Tại Hàng Châu có 2 show nổi tiếng là show thực cảnh Ấn Tượng Tây Hồ do đạo diễn Trương Nghệ Mưu dàn dựng trực tiếp trên mặt nước Tây Hồ; và show Tống Thành Thiên Cổ Tình mang tính giải trí sân khấu tổ chức trong khu công viên chủ đề Tống Thành.

Nhóm của Kịt lựa chọn Ấn Tượng Tây Hồ vì hai lý do: Sân khấu ngoài trời & cái tên Trương Nghệ Mưu. Đây đã là show thứ 3 của đạo diễn họ Trương mà Kịt có cơ hội thưởng thức (trước đó là Nụ cười Angkor ở Siem Reap, Cambodia và Ấn Tượng Lệ Giang tại núi tuyết Ngọc Long).

Ấn tượng Tây Hồ – một trong những show diễn Kịt rất recommend tại Hàng Châu

Show sẽ kéo dài khoảng 1 tiếng và 5 đứa rất may mắn mua được đủ 5 vé VIP trong dịp lễ cao điểm. Mặc dù Haoyi Hotel ở phố cổ Nam Tống cách điểm diễn có 5km, cả bọn đã rất cẩn thận book xe trước 1 tiếng 30 phút đề phòng tắc đường. Vậy nhưng nhân tính không bằng trời tính, chúng tui đã mất hơn 30 phút để chờ xe, và hơn 1 tiếng đồng hồ để di chuyển. Đường phố Hàng Châu vào ngày 1/5 đông tắc kinh hoàng, và nếu có ai hỏi zombie tại dịp lễ Tung Của khủng khiếp ra sao thì tự động trong đầu Kịt sẽ hiện lên hình ảnh chiều tối 1/5 đó.

Lúc đến phố Beishan, chứng kiến dòng người đang chen chúc đổ về khu Đoạn Kiều Tây Hồ, nhóm của Kịt đã phải xin dừng xe để chạy bộ về chỗ diễn. Trời ơi cái cảnh 5 đứa con gái hùng hục chạy như bay trên đường, chưa biết chính xác cái show nằm lẩn khuất tại đâu, chưa kể một chữ tiếng Trung cũng không hiểu, nghĩ lại vừa dở khóc lại thật dở cười =))).

Chỗ diễn show ngay gần Đoạn Kiều, nhìn ảnh trên hồ bình yên thế thôi chứ trên bờ đang là zombie đại chiến ạ =)))

Cuối cùng cả bọn vớ được 1 chú bảo an, dùng google translate nhờ chú chỉ chỗ. Chú tốt bụng dẫn cả bọn đến quầy vé. Bà quầy vé “bóng chuyền” sang anh bảo vệ. Anh bảo vệ lại hộc tốc dẫn 5 cháu bé qua cổng, bàn giao cho 1 em nhân viên. Lúc này 5 chị già đã sốt hết cả ruột vì muộn 20 phút rồi, nên em zai đang tâm thế đi bộ liền bị các chị đồng thanh “Nhanh lên nhanh lên!” (bằng hẳn tiếng Trung vâng vì một phép thần kỳ nào đó có đứa lại bật cả ra tiếng Trung đúng lúc nước sôi lửa bỏng =)))). Thế là em zai cũng ba chân bốn cẳng chạy dẫn đường cho các chị =)))). Cuối cùng sau 7749 kiếp nạn, chúng tôi đã ngồi được vào show diễn và huhu lỡ mất đoạn đầu về truyền thuyết Bạch Xà rồi :((.

Một show 60 phút và bọn tui lỡ hẳn 20 phút, nhưng thôi 40 phút còn lại tuy ngắn ngủi nhưng vẫn thật mãn nhãn, xứng danh màn giao hưởng thị giác bên mặt nước Tây Hồ. Đây không phải là một buổi biểu diễn thông thường, mà là sự kết hợp giữa thiên nhiên, âm nhạc, ánh sáng. vũ đạo, nơi cả hồ nước trở thành sân khấu và background là bóng núi và đường chân trời của Tây Hồ.

Cứ sau mỗi một chương hồi, các diễn viên lại bước ra, nhẹ đến mức tưởng như không chạm đất. Thực ra họ đang đứng trên một sàn chìm, nhưng cảm giác thị giác khiến mọi chuyển động đều như đang lướt vô thực. Dấu ấn dàn dựng của Trương Nghệ Mưu nằm ở cách ông dùng màu sắc và ánh sáng để nói thay cảm xúc, vì vậy show diễn không hề kỹ xảo hay ồn ào mà truyền tải trọn vẹn tinh thần tinh tế, lãng mạn của vùng Giang Nam.

Ánh sáng, âm nhạc, màu sắc và thêm quả thời tiết hôm đó xứng đáng 10 điểm <3

Kết thúc show diễn, 5 đứa vẫn còn ngồi nán lại vì hay quá, cảm xúc quá và ngắn quá nên là tiếc quá :(( Cả bọn còn bàn tính chui xuống gầm ghế ngồi chờ, lát nữa đến show mới thì chồi lên xem ké  20 phút đầu chương trình thôi cũng được =))) Tuy nhiên kế hoạch chưa kịp thực thi thì nhân viên đã xuất hiện và xua 5 cháu bé khẩn trương rời khỏi hiện trường =))).

Trải qua bao kiếp nạn mới tới được show diễn, bây giờ cả đoàn phải vượt tiếp một cửa ải to lớn nữa: Làm thế nào để tìm đường về nhà? Khu trung tâm Tây Hồ đặc biệt mạn Đoạn Kiều đang đông kín người đi bộ. Trên đường, xe ô tô chôn chân không nhúc nhích. Chào mừng bạn đến với bộ phim điện ảnh đang được công chiếu: “Đại chiến zombie tại Hàng Châu” =)))).

Tầm này chắc trải chiếu ngồi đến nửa đêm may ra mới gọi được xe. Lại nhớ cảnh chiều nay cuốc bộ qua hẳn 1 quả đồi từ chùa Pháp Hỷ sang làng trà Long Tỉnh, cả bọn lại nhanh chóng đưa ra quyết định: Từ đi bộ về khách sạn tại Nam Tống, okiela có 5-6km thôi mà =))). Vững vàng với sự lựa chọn, 5 bạn trẻ cũng tự biến hình thành zombie để lao mình vào dòng người lịch sử, hòa chung không khí nhộn nhịp tưng bừng của “mẫu quốc” tỷ dân.

Sau hơn 1 tiếng mới cuốc bộ tới nhà, 5 con giời nằm lăn lóc ngủ nghỉ thư giãn. Sáng mai sẽ là một sáng cực kỳ cực kỳ chill khi không cần dậy sớm, không cần vội vàng!

Ngày 2/5 – Hàng Châu Day 4

Ngày thứ 7 của cả hành trình và ngày thứ 4 ở Hàng Châu.

Sáng nay chị em được hoạt động tự do, ai thích cafe thì đánh lẻ, ai thích mua sắm thì vô tư mà ai thích chụp ảnh thì thoải mái. Kịt dành thời gian lượn lờ nốt con phố Nam Tống xinh đẹp trước khi di chuyển ra ga tàu để về lại Thượng Hải.

Sau một ngày chính lễ ồn ào, sáng sớm nay Hàng Châu lại trở lại với dáng hình dịu dàng, bình yên. Có lẽ nếu “Trên có thiên đàng, dưới có Tô Hàng” là một lời tán dương, thì với Kịt, Hàng Châu không cần làm thiên đường. Nó chỉ cần là chính nó thôi, đã đủ đẹp rồi!

Kết thúc cho bài viết dài dằng dặc này sẽ là bức ảnh chụp tại show “Ấn Tượng Tây Hồ”, với dòng chữ trên ảnh lấy cảm hứng từ câu thơ nổi tiếng của Bạch Cư Dị: 江南忆,最忆是杭州 – Nhớ Giang Nam, nhớ nhất là Hàng Châu <3 

=> KỲ TIẾP THEO: TRỞ VỀ THƯỢNG HẢI 

You Might Also Like...