Thượng Hải trong mắt Kịt là một thành phố đặc biệt, nơi mà quá khứ và hiện tại đan xen trong từng góc phố. Ở đó, bạn có thể thấy sự pha trộn giữa nhịp sống quốc tế như New York, tinh thần tự do kiểu Paris và chiều sâu lịch sử kiểu Á Đông, một đô thị hiện đại nhưng vẫn giữ được bản sắc riêng, rất “tây” mà vẫn rất Trung Quốc.
Series bài viết có 5 kỳ:
Kỳ 1: Tổng hợp kinh nghiệm & chi phí
Kỳ 2: Review chi tiết Thượng Hải (ver 1)
Kỳ 3: Review Ô Trấn
Kỳ 4: Review Hàng Châu
Kỳ 5: Review Thượng Hải (ver 2)
Thượng Hải không phải là thành phố dễ “hiểu” ngay từ lần đầu, nhưng càng ở lâu càng thấy nó quyến rũ theo cách rất riêng: hào nhoáng mà có chiều sâu, ồn ào nhưng vẫn giữ được những khoảng lặng, là nơi khiến người ta muốn quay lại không chỉ một lần.
Thượng Hải chắc chắn xứng đáng là thành phố đầu tiên Kịt chia sẻ trong nhật ký hành trình lần này!
Ngày 26/4
Ngày đầu tiên của chuyến hành trình!
Tầm 10g tối ngày 26/4 (thứ bảy), nhóm của Kịt đã đặt chân đến sân bay Phố Đông (Thượng Hải). Đã lâu lắm lắm rồi, các bạn già mới có chuyến xuất ngoại cùng nhau. Kỳ nghỉ dài này lại tới vào đúng thời điểm Kịt đã đầu bù tóc rối vì công việc suốt hơn 6 tháng. Vậy nên chẳng cần phải nói, chuyến đi này có ý nghĩa chữa lành như thế nào với Kịt.

Những tháng ngày rong chơi thật chữa lành nơi Bến Thượng Hải
Hào hứng, háo hức, hồ hởi, hăm hở, tóm lại là tui đã mang theo tất cả cảm xúc chờ đợi đó đến với Tung Của yêu thương, vậy mà vừa đặt chân đến đã bị “mẫu quốc” dội cho gáo nước lạnh bằng màn nhập cảnh lâu vãi cả đấm. Đoàn của Kịt 5 người thì không hiểu vì lý do gì có 2 cháu bé bị giữ lại để kiểm tra chuyên sâu (dù đến bây giờ vẫn méo biết bị kiểm tra gì). Chỉ biết là 2 cháu bé bị gọi riêng vào 1 góc, thu hộ chiếu để các cán bộ nhân viên chầm chậm, chầm chậm check. Chẳng phỏng vấn, chẳng hỏi han, 2 cháu bé cứ đứng đó cả tiếng đồng hồ chờ đợi cho đến khi được thả. Việc nhập cảnh quá lâu khiến 12 giờ đêm cả đoàn mới xong thủ tục để rời khỏi sân bay.
Người của bên dịch vụ đặt xe đã chờ ở bên ngoài khá lâu, đó là một em zai tay xăm trổ rồng phượng cá chép đang giơ cao tờ giấy “Welcom Hội liên hoan cuối tuần” (đây là tên group chat của 5 chị em bạn già chúng tôi dựa vào văn hóa mỗi tháng phải có 1 buổi tụ tập tự nấu nướng ăn uống tại nhà Kịt). Kể thêm là lúc đầu em gái bên dịch vụ còn gợi ý mấy cái tên khá mỹ miều, kiểu “Ngũ long công chúa” hoặc “Ngũ đại mỹ nhân đẹp xuyên lục địa” (vâng, rất best service =))).
Chiếc xe đón 5 cháu bé nhìn oách xà lách và sang choảnh không kém gì xe đón celeb đi sự kiện. Chỉ khổ lúc này 5 đứa tàn tạ nhếch nhác sau một ngày di chuyển và chờ đợi khá lâu, thế nên bước lên xe sang mà chưa rửa được cái sự phèn =)) Các ngày sau 5 chị em lên đồ lồng lộn hơn mà thật tiếc không còn chiếc xe nào chảnh chó được như chiếc đầu tiên để phù hợp với phong thái “già mà đú” của các chụy.
Từ sân bay Phú Đông di chuyển về khu trung tâm chỉ mất tầm 40 phút. Đặt chân đến Thượng Hải vào lúc nửa đêm, Kịt có cơ hội ngắm nhìn thành phố hoa lệ bậc nhất Trung Quốc khi đã lên đèn và vãn người qua lại. Rực rỡ, hiện đại mà vẫn tình và thơ, chính là cái vibe “ngôn tình” “diễm lệ” “phồn hoa” mà bác nào đu phim Trung Quốc chắc chắn sẽ cảm nhận được.
1 giờ đêm, cả nhóm mới về đến khách sạn Meta Tree Hotel Shanghai. Chiếc khách sạn này vị trí ngay gần phố đi bộ Nam Kinh, phòng ốc rộng rãi, cơ sở vật chất tương đương 3,5 sao, không quá tệ nhưng cũng không phải xuất sắc. Sau khi tẩy trang, tắm giặt, Kịt nhanh chóng lăn ra ngủ để sạc đầy năng lượng. Từ ngày mai, tui sẽ chuẩn bị một tâm hồn thật đẹp chào đón Thượng Hải cùng một tinh thần “goodbye sự nhếch nhác & hello sự chặt chém” =))).
- Thiếu nữ An Nam cosplay “phú nhị đại” giàu có tại Thượng Hải phồn hoa đang dành chút thời gian chụp ảnh cùng photographer riêng của cô ấy =))))
- Tuy nhiên sau mỗi tấm hình sống ảo thì đây mới là chân dung nham nhở nhí nhố thực sự của “phú nhị đại” =)))
Ngày 27/4 – Thượng Hải day 1
The Bund & Lục Gia Chủy
Ngày thứ 2 của chuyến hành trình và cũng là ngày đầu tiên khám phá Thượng Hải.
Sáng ngày 27/4, một ngày chủ nhật trời quang mây tạnh. Theo lịch trình, hôm nay cả đoàn sẽ đi trước những điểm nổi tiếng nhất tại Thượng Hải bao gồm: Khu bến Thượng Hải (The Bund), Lục Gia Chủy (Lujiazui), Miếu Hoàng Thành, phố đi bộ Nam Kinh và phố cổ Điền Tử Phường (Tianzifang) (Tuy nhiên thực tế do quá lêu hêu nên hôm nay không đi kịp sang phố Nam Kinh).
Từ khách sạn Meta Tree Hotel không mất quá lâu để đặt chân đến khu The Bund. Bà con vẫn thường bảo Thượng Hải đông lắm toàn người là người. Bản thân Kịt trước khi đến Thượng Hải cũng đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với “đại chiến zombie”, nhưng ngạc nhiên chưa hôm nay một ngày cuối tuần mà khu trung tâm yên bình hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Kịt.
Từ trục đường Beijing, cả bọn bắt đầu đi bộ ra The Bund, nơi tập trung hơn 50 công trình kiến trúc mang phong cách châu Âu như Gothic, Baroque, Tân cổ điển hay Art Deco, tạo nên một đại lộ lịch sử được mệnh danh là “Bảo tàng kiến trúc thế giới”. Những tòa nhà sững sững như ngân hàng HSBC, khách sạn Peace Hotel hay Sở giao dịch chứng khoán Thượng Hải cũ đồng điệu từ kiến trúc bên ngoài đến hồn cốt lịch sử uy nghi cổ kính bên trong, tất cả tạo nên một dải mặt tiền tráng lệ kéo dài hơn 1,5km dọc phía Tây bờ sông Hoàng Phố.

Con đường có thể xem là gói trọn hết những “tinh hoa tinh túy” của bờ Tây Thượng Hải. Ban ngày đã đẹp nhưng buổi tối khi lên đèn thì cảm giác còn choáng ngợp gấp mấy lần

View từ The Bund – một trong những góc view kinh điển nhất tại thành phố này (kiểu ai chưa nhìn thấy khung hình này thì có lẽ chưa được xem đã đến Thượng Hải)

Nào đứng ở Bến Thượng Hải và tưởng tượng xem có tổng tài thiếu gia nào của Tung Của chạy ra làm quen không nhé =)) (thật ra cũng có một hồng hài nhi rất xinh zai đến xin contact nhưng tui đã từ chối vì cảm giác tính theo tuổi thì tui còn có thể đẻ được ra cháu nó =)))

Nhìn tạo hình rất thướt tha nhưng sau nụ cười công nghiệp này là ngôn từ không được “phun châu nhả ngọc” cho lắm =))) Lượn khu trung tâm mà thấy cờ mẫu quốc bay rợp trời (cái này để chuẩn bị cho dịp lễ Lao động sắp tới ạ :)))
Với một người đã gắn bó với những bộ phim Trung Quốc từ khi mới 6, 7 tuổi và cũng ít nhiều tìm hiểu về lịch sử Trung Hoa như Kịt, Bến Thượng Hải là một trong những nơi đẹp nhất ở đất nước này – ít nhất là trong mắt Kịt. Nhiều người nói Bến Thượng Hải gợi nhớ đến Châu Âu vì sự tương đồng về kiến trúc. Nhưng có thể vì là người Á Đông và khá yêu thích văn hóa Trung Hoa nên Kịt thấy Thượng Hải hoài cổ hơn, sang trọng hơn và quan trọng nhất, nó “tình” hơn rất nhiều so với các thành phố châu Âu Kịt từng đặt chân qua.
Đặc biệt, từ bên bờ Tây này, bạn cũng dễ dàng nhìn thấy toàn bộ diện mạo của khu Lục Gia Chủy bên kia bờ Đông Hoàng Phố. Tầm cuối ngày, Kịt cũng đã sang mạn bên kia để có những cung đường citywalk ngắm nhìn những tòa nhà tòa nhà chọc trời mang tính biểu tượng nhất mạn đó như Tháp Thượng Hải, Tháp Kim Mậu, Tháp Đông Phương Minh Châu (con building này có vẻ nổi tiếng nhất đi đâu cũng thấy thiên hạ chụp ảnh check-in nên chúng em đã nham nhở đặt cho nó nickname “Bảo Tín Minh Châu” hoặc “Đông Phương Bất Bại” =))).
Bên kia bờ Đông thì hiện đại và cao tầng. Lúc đứng trên cầu kính nhìn toàn cảnh thành phố tự nhiên thấy Doraemon xuất hiện khắp nơi, xúc động quá phải chụp ngay lại !!!
Nếu bên bờ Tây sang, trầm, lịch lãm và thấm đẫm dấu ấn lịch sử thì bờ Đông này là hiện đại, công nghệ, siêu cao tầng, đầy mùi phô diễn show-off tiền bạc nên tất cả các thể loại trụ sở ngân hàng, sàn giao dịch, công ty toàn cầu cứ quy tụ hết tại đây. Nhìn chung nếu bạn muốn trải nghiệm hai gương mặt đối lập nhất của Thượng Hải, chỉ cần đứng ngay bên bờ sông Hoàng Phố, bạn sẽ thấy một bên là quá khứ – một bên là tương lai, một bên là ký ức – một bên là tham vọng.
Tất nhiên với Kịt – một người mà luôn tự nhận là “lạc hậu + tụt lùi so với nền văn minh công nghệ hiện đại”, bờ Tây cổ điển chắc chắn là gu của tui. Vậy nên những ngày cuối chuyến đi khi quay trở lại Thượng Hải, Kịt đã chủ yếu dành thời gian để khám phá và đi sâu vào những ngõ ngách của mạn bên này. Tuy nhiên, nếu nói về tầm view thì quả Skyline kinh điển của bờ Đông vẫn là điểm nhấn của toàn thành phố nhé, đặc biệt đẹp nhất khi nhìn từ The Bund vào ban đêm.

Quả tòa nhà đội vương miện từ xa cũng là công trình mang tính biểu tượng tại The Bund
Cùng so sánh xem Thượng Hải ngày và đêm, khoảnh khắc nào mỹ miều choáng ngợp hơn nhé!
Điền Tử Phường (Tianzifang)
Trong ngày đầu tiên ở Thượng Hải này, Kịt cũng đã tranh thủ thời gian đến thăm luôn phố cổ Điền Tử Phường (Tianzifang) – một khu phố nghệ thuật, thủ công, cà phê và boutique được phát triển từ một khu dân cư theo kiến trúc Shikumen cổ điển của Thượng Hải. Một lát nữa khi về đến khu Tân Thiên Địa (Xintiandi), Kịt sẽ chia sẻ thêm về kiến trúc Shikumen rất đặc trưng này.
So với Tân Thiên Địa (Xintiandi), Điền Tử Phường (Tianzifang) nhỏ nhắn hơn, nghệ sĩ hơn, ít bị thương mại hóa hơn. Nhiều người vẫn gọi Tianzifang là một thành phố nghệ thuật thu nhỏ trong lòng Thượng Hải. Khu phố cổ này là tập hợp của những con ngõ nhỏ chật hẹp với rất nhiều ngôi nhà cũ ngả màu năm tháng cùng giàn dây điện chằng chịt đan xen.
Tianzifang là tập hợp của rất nhiều những con ngõ nhỏ và những hàng quán nhỏ
Lang thang ở đây Kịt nghe và nhìn thấy khá nhiều thứ. Là tiếng máy khâu cũ bên ô cửa mở, là mùi mực in phảng phất từ những cửa tiệm, là những chiếc đèn lồng đỏ thấp thoáng giữa vòm cây, là những dòng ký họa nguệch ngoạc trên tường, là những quán cà phê ẩn mình phía sau cửa sổ xanh bạc, là giai điệu “Bến Thượng Hải” kinh điển của Hứa Văn Cường và Phùng Trình Trình năm xưa được vang lên ở rất nhiều ngôi nhà cổ kính. Ở đây, những tiếng thì thầm của thời gian hình như được kể lại bằng một thứ ngôn ngữ rất riêng.
Nhìn chung Tianzifang không quá rộng nên đi một lát là khám phá hết các ngõ ngách. Tầm chiều cả nhóm rẽ vào một quán cafe khá xinh xắn, lại toàn bật nhạc US UK xì tai Pop Rock 2000 quá phù hợp với các chị già lạc hậu này. Mọi trải nghiệm rất OK ngoại trừ giá đồ uống ở đây chát chúa đến đau lòng (hình như buổi tối nơi đây là một quán pub nên giá cả nó mới vượt mức pickle ball như vậy -_- ).
Miếu Hoàng Thành
Về chiều tối, sau khi lang thang xong ở Tianzifang và mạn bờ Đông, cả bọn quay lại khu The Bund để thưởng thức món cua lông trứ danh của Thượng Hải tại một quán ngay khu trung tâm. Sau khi no nê chè chén, 5 chị già lại bắt taxi đi thẳng về Miếu Hoàng Thành – điểm dừng chân cuối cùng của ngày hôm nay.
Miếu Hoàng Thành là một quần thể kiến trúc mang đậm phong cách Minh–Thanh, nằm trong khu phố cổ phía Nam Thượng Hải, liền kề với Yu Garden (Vườn Dự Viên). Thông thường mọi người hay kết hợp tham quan cả Miếu Hoàng Thành và Dự Viên, tuy nhiên 4g30 chiều Dự Viên đã đóng cửa trong khi nhóm của Kịt thì muốn đến Miếu Hoàng Thành vào buổi tối (nghe giang hồ đồn thổi chỗ này buổi tối lên đèn xong vẻ đẹp nâng hẳn 10 phần chân kinh so với ban ngày). Vậy nên nhóm Kịt quyết định skip luôn Dự Viên để tập trung đi mỗi Miếu Hoàng Thành.

Miếu Hoàng Thành đây, nhìn đã thấy to khủng bố. To tới mức cảm giác các cụ ngày xưa không phải chỉ xây để ở mà còn xây để “dằn mặt” hậu thế bây giờ :)))
Nếu ban ngày cả bọn đã trầm trồ vì sự khổng lồ sừng sững của các tòa nhà từ phong cách châu Âu tân cổ điển đến chọc trời hiện đại, thì tới buổi tối, những tâm hồn mong manh yếu đuối yêu cái đẹp của 5 chị già tiếp tục bị đánh gục bởi sự hoành tráng và rực rỡ ngoài sức tưởng tượng của Miếu Hoàng Thành (xứng đáng là nốt nhạc cao trào trong cả bản hòa tấu kiến trúc ngày hôm nay).
Toàn bộ khu vực không chỉ có ngôi miếu thờ Thành Hoàng – vị thần hộ mệnh của thành phố – mà còn là một tổ hợp phố đi bộ cổ, cửa hàng truyền thống, quầy ăn vặt và không gian kiến trúc lịch sử. Những mái ngói cong vút, đầu đao chạm khắc, hành lang gỗ đỏ uốn lượn, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của Thượng Hải cổ.
Bước vào Miếu Hoàng Thành mà cứ tưởng đi lạc vào phim cổ trang ngân sách triệu đô, mỗi tội con Kịt chỉ đóng vai dân thường đứng nép góc cho đủ đội hình =)))
Buổi tối khi lên đèn, đến thăm Miếu Hoàng Thành không khác một chuyến du hành ngược thời gian. Mùi hương trầm, tiếng chuông chùa xen kẽ với tiếng gọi hàng bán đậu phụ thối, bánh chiên, trà thảo mộc,… kết hợp với hình ảnh nườm nượp các chị em diện trang phục cổ trang, tất cả hòa quyện khiến nơi đây như một bản hồi âm của quá khứ ngay trong lòng đô thị Thượng Hải hiện đại.
Bác nào hay xem phim cổ trang hoặc phim “chưởng” Trung Quốc sẽ thấy Miếu Hoàng Thành rất giống các tụ điểm nhậu nhẹt giải trí của mấy ông giang hồ tẩu hoặc mấy ông quan lại. Xong rồi sẽ có mấy chú tiểu nhị vắt cái khăn lên vai vừa chạy vừa hô “Lái la lái la” (dịch Việt “Tới đây tới đây”), hoặc một vài cô nương đàn ca sáo nhị mua vui :))). Nhìn chung Miếu Hoàng Thành là một địa điểm Kịt rất thích ở Thượng Hải, nếu có điều kiện quay lại sẽ dành thêm thời gian ăn tối cafe trà bánh tại đây để trải nghiệm sâu hơn cái cảm giác “ngược dòng thời gian”.


Kết thúc một ngày vui chơi quần quật từ sáng đến tối, cả nhóm bắt taxi về lại khách sạn để chuẩn bị ngày mai rời Thượng Hải đi Ô Trấn. Nguyên ngày hôm nay chưa được gặp các thiếu gia tiểu thơ giàu có lái siêu xe phóng vèo vèo ở khu trung tâm, nhưng bù lại khi đi qua khu The Bund, chị em lại thấy đông nghịt công an quân đội đang diễu hành tập dượt. Không biết có phải cứ cuối tuần là “mẫu quốc” lại mang quân đội ra trưng trổ với du khách, hay đây đơn giản chỉ là buổi chuẩn bị cho kỳ nghỉ Lễ lao động đông nghẹt sắp diễn ra :)). Cá nhân Kịt thì nghiêng về phương án thứ 2, bởi tới ngày 2/5 khi quay trở lại Thượng Hải, chúng tôi đã được hòa mình vào “dòng người zombie” một cách đầy an toàn trong sự điều phối hết mình của các chú bộ đội Trung Hoa :)))























